- Home
- Kẻ cô đơn và cuộc hành trình tìm kiếm những viên đá phong ấn.
- Cách một người hiền giả mới được tạo thành
Tôi hiện giờ đang ngồi trên băng ghế phía rìa sân tập, hướng mắt nhìn vào đám đông đang bao quanh sàn đấu, nơi hai học viên đang chuẩn bị thế đứng của mình. Mặc kệ cho những cơn gió lạnh buốt thổi qua những giọt mồ hôi, tôi kéo lê cái thân hình gầy guộc này và đi đến nơi ồn ào kia để xem thực lực của cậu học viên mới kia như thế nào. Trong đám đông nhốn nháo tôi nhìn vào cách hai người kia thủ thế. Patrick Holward, một học viên có thực lực không tồi trong lớp đang vào tư thế chuẩn bị rất nghiêm chỉnh. Cổ tay cậu ta chốc xuống dưới để đầu cây kiếm gỗ chĩa thẳng vào đối thủ của mình, Gideon Devlin. Tôi không biết cậu ta có biết rằng trận đấu đang chuẩn bị bắt đầu hay không nhưng tôi không thấy cậu ta có một chút cẩn thận hay là dè chừng với đổi thủ của mình một tí nào. Nói trắng ra là cậu ta chỉ đứng đấy, thả lỏng toàn thân và không làm gì cả. Giảng viên giờ là trọng tài trận giả chiến Steve nhướn mày lên khi nhìn vào tư thế chuẩn bị của hai người. Sau khi không nhận ra có gì bất thường, ông ấy chuẩn bị giơ tay lên để bắt đầu trận giả chiến nhưng đột nhiên Devlin lại ra hiệu ngừng trọng tài lại và hướng ánh mắt về phía bọn tôi với vẻ bất an. Gì vậy? Cậu sợ chúng tôi ăn gian bằng cách dùng ma pháp băng lên đế giày của cậu à? Nhưng công nhận việc đó cũng vui ra phết.
“Tớ xin lỗi các cậu nhưng vui lòng các cậu lùi lại về đằng sau được không. Tôi sợ sức mạnh của tôi làm mấy cậu bị thương.”- Cậu ta ngại ngùng yêu cầu bọn tôi.
Thường thì mọi người sẽ cười lớn tại vì sức mạnh của bọn tôi không đến nỗi đủ để bọn tôi bị thương nhưng cậu ta là một người có sức mạnh được người khác ấn tượng nên bọn tôi ngoan ngoãn tạo một khoảng cách không nhỏ với đấu trường. Sau khi tất cả mọi thứ đều được ổn định, Steve ngay lập tức phất cánh tay xuống.
“Bắt đầu!”
Holward cầm chắc cây kiếm rồi lao tới chỗ Devlin. Thế nhưng cậu ta lại không né mà chỉ đứng đấy chờ cậu ta lao đến.
“Đỡ này!”
Cậu ta cầm thanh kiếm bằng một tay, vung cả thanh kiếm vút lên về phía thân trái của cậu ta.
Nhưng cậu ta né được một cách dễ dàng còn không quên đánh giá về sức mạnh của đối thủ.
“Chậm quá đấy bạn.”
Có vẻ câu nói vừa rồi không có ý xấu nhưng nó đã thành công trong việc chọc tức đối thủ nên mặt Holward dần trở nên biến sắc.
“[ Lưỡi đao của gió].”
Không, nó hoàn toàn làm Holward nổi điên lên rồi.
Cậu ta dơ tay ra, hàng loạt luồng khí trắng sắc nhọn có hình bán nguyệt được phóng ra và bay thẳng đến chỗ Devlin.
Nhưng Devlin không hề hoảng sợ hay gì cả mà ngay lập tức dậm chân phóng thẳng đến trước mặt Holward. Vì xảy ra quá nhanh nên tôi còn không thể nhìn thấy cách cậu ta né mấy lưỡi đao của Holward.
Và rồi cậu ta đứng đó, trước mặt Holward lúc này đang ngệt ra.
“[Cầu lửa]”
Cậu ta niệm một phép cầu lửa và giữ nó trên bàn tay của mình. Tôi nheo mắt nhìn hai người đang mặt đối mặt nhau. Nhưng tôi lại không thực sự nhìn vào hai người đó.
Tôi đang nhìn vào ngọn lửa của Devlin, tôi có một cảm giác bất an khi nhìn vào đó. Nhìn được một lúc thì tôi bị đứng hình, hai mắt mở to ra, trên người không ngừng tỏa ra những giọt mồ hôi lạnh.
Tôi lập tức quay ngoắt người lại, tìm kiếm vị trí của tên Samson bởi đó là một trong những người tôi có thể nói chuyện.
“Samson, Mau gọi bác sĩ đến nhanh!”
Thực sự không ổn, thực sự không ổn!
Nếu tôi không nhìn nhầm thì ngọn lửa đó rất giống của tôi.
Samson giật mình bởi tiếng thét đột ngột của tôi.
“Có chuyện gì vậy, vì sao mày phải gọi bác sĩ?”
“Không còn nhiều thời gian để giải thích nữa rồi!”
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tôi. Samson không nghĩ ngợi gì nhiều và lập tức chạy như bay ra khỏi sân tập.
Lúc này Holward đã giật lùi lại và tiếp tục niệm phép.
“[Đạn nước], [đạn nước], [đạn nước]!”
Cậu ta liên tục niệm phép tạo ra hàng loạt tia nước phóng ra với một tốc độ tương đối nhanh. Nhưng tất cả đều vô ích bởi Devlin đều tránh được tất cả và dần dần tiếp cận cậu ta với quả cầu lửa trên tay.
Khi khoảng cách giữa hai bên đủ gần, cậu ta ném quả cầu lửa ấy vào người Holward.
“Ư-! Nóng quá!”
Cậu ta hét lớn lên khiến các học viên, bao gồm cả tôi đều cảm thấy sợ hãi. Cả cơ thể của cậu ta bị thổi bay ra xa vì uy lực của quả cầu lửa được nâng cấp.
Lần này tôi chắc chắn là cậu ta có năng khiếu về độ tinh khiết của ma pháp.
Cuối cùng quả cầu lửa nổ ngay giữa bụng của cậu ta.
“UAAAAAAAAAAAAAAA!”
Cậu ta lại thét lên một hồi nữa khiến bọn tôi hiểu luôn về uy lực của chiêu thức vừa rồi.
Không chỉ tôi mà toàn bộ học viên đều há hốc mồm nhìn cậu ta. Thấy vậy Devlin hỏi chúng tôi.
“Sao mọi người lại nhìn tôi như vậy? đòn vừa rồi của tôi yếu quá à?”
“Không… Cậu mạnh quá thì có”
Một giọng nói yếu ớt vang lên từ đâu đó trên khán đài.
“Là ai? Ai cần cấp cứu vậy?
Hai người khoác lên mình một chiếc áo khoác màu trắng trông có vẻ là bác sĩ hớt hải chạy đến sân tập.
“Là ai vậy Venos!”
Samson cũng chạy theo.
“Cấp cứu cho người đang nằm cạnh sân tập ấy! Nhanh lên!”
Lập tức hai người kia tức tốc chạy đến xem xét cơ thể cậu ta. Một người vạch chiếc áo tập bị bốc cháy, mặt bị cắt không còn một giọt máu.
“Chết tiệt, bỏng độ ba rồi!”
“[Băng hàn]!”
Một người lập tức sử dụng ma pháp băng để làm dịu vết thương của cậu ta.
“Ai đó mang cái cáng lại đây cái!”
Lập tức Samson mang cáng đến hộ hai người. Sau khi cố định vị trí của Holward lên chiếc cáng thì họ lập tức phóng đi cùng với Holward đang nằm rên rỉ. Chứng kiến những chuyện vừa rồi xảy ra mặt ai nấy đều tái xanh như tàu lá chuối.
Devlin vừa xoa đầu vừa tỏ ra hối lỗi.
“Có vẻ mình làm hơi quá rồi.”
Quá lắm luôn đấy chứ hơi quá cái gì.
Tôi tiến lại gần sân đấu trường nơi Devlin đang đứng.
“Cho tôi hỏi là cậu có năng khiếu gì liên quan tới ma pháp không vậy?”
Tỏ ra bất ngờ trong một thời gian ngắn, cậu ta nói cho tôi biết về năng khiếu của mình.
“Ờ… Tôi nhớ là tôi có năng khiếu về độ tinh khiết của ma pháp…”
Tất cả học viên đều trở nên rầm rộ cả lên.
“Vậy là chúng ta đã có một vị hiền triết mới rồi!”
“Thế giới này sắp được cứu rỗi rồi!”
“Cuối cùng cũng có một người có năng khiếu hoàn hảo.”
Tất cả mọi người đều rất vui mừng nhưng vế sau còn khiến tất cả bọn tôi còn kinh ngạc hơn nữa.
“… Và cả năng khiếu về lượng ma pháp trong người nữa.”
Cái quái gì cơ-
“Lại còn là hai năng khiếu nữa cơ chứ!”
“Quỷ vương đời hai chuẩn bị đi tong rồi.”
“Vị anh hùng thứ hai ở đây chứ đâu!”
Một trong số những học viên đột nhiên đứng dậy và nói.
“Nè nè, Devlin. Cho bọn tớ thấy sức mạnh thực sự của cậu đi nào.”
“Ơ, ở đây sao? Tớ ngại lắm.”
Tuy mồm thì luôn nói rằng mình ngại nhưng tôi lại có cảm giác cậu ta không có vẻ gì là không muốn phô diễn cả.
“Được thôi, vậy tôi sẽ cho các cậu xem.”
Cậu ta nhảy xuống sân tập, tiến về con người rơm trước mặt. Cậu ta dơ một tay ra và chuẩn bị sử dụng chiêu thức.
“[Vòi rồng lửa]”
Và từ tay cậu ấy tạo ra một luồng nguyên tố phong và hoả gộp lại vào nhau thành một vòng xoáy đỏ rực, và rồi nó lớn dần lên. Cho đến khi cậu ta đẩy ta về phía trước thì không chỉ con người rơm mà gần như cả sân tập bị nhấn chìm trong biển lửa, kèm theo đó là đống đất đá bay túi bụi.
“C- Cái quái gì?”
“Có vẻ đó chỉ là một ma thuật tầm thường thôi, có vẻ mọi người không thích lắm nhỉ?”
Cậu ta bối rỗi khi nhìn vào những khuôn mặt đang mở to hai con mắt chứng kiến.
Tầm thường cái khỉ gió!
“Tuyệt vời!”
Đám đông lập tức bùng nổ. Tôi không biết phải nói gì ngoài hai từ ngạc nhiên. Bầu trời xám xịt dày đặc những tảng mây không hiểu sao lúc này lại nhường chỗ cho những tia nắng sáng quắc rọi vào đúng chỗ cậu ta đang đứng. Bộ cái nội tại hào quang thần thánh nào đó đang bao quanh người cậu à?
Nhưng trong đám đông reo hò ấy có một người đứng dậy và đi về phía tôi và Devlin kèm theo một câu nói.
“Thú vị đấy.”
Tôi quay lại và tìm chủ nhân của câu nói đó. Cũng không lạ gì nếu đó là Adelaide.
“Cậu thực sự quá khen rồi.”
Devlin cúi mặt xuống gãi gãi mái tóc đen tuyền nhằm che dấu khuôn mặt đang xấu hổ của cậu ta.
“Nếu không phiền liệu có thể đấu với tôi thêm một trận nữa không?”
Giảng viên thể chất nghe vậy thì luống cuống nói với cô ta.
“Như vậy là không được đâu! Chúng ta nên ngừng lại để thăm bạn Holward-”
Đang nói giở thì ông ta lập tức bị luồng khí từ cái lườm của cô ta làm cho im miệng. Mặc dù bố cô ta đã mất nhưng hiện giờ dòng họ cô vẫn đang là một trong những dòng họ có quyền thế cao nhất vương quốc. Vì không muốn rước hoạ vào thân nên ông ta bèn phẩy phẩy tay rồi ra hiệu.
“Được rồi được rồi, các em muốn làm gì thì làm! Bây giờ ta phải xuống phòng y tế cái đã.”
Và cứ như thế, một trận giả chiến không chính thức được bắt đầu.
