Vị hiền giả Harding Abner , người đã từng hi sinh bản thân mình cho hoà bình thế giới cùng với chiến công đánh bại tên quỷ vương xấu xa đã từng gieo rắc nỗi sợ hãi lên toàn thế giới. Mọi người thường nhớ đến anh ta như là một hình mẫu tối thượng, một tấm gương dùng để dạy những đứa trẻ đời sau phải noi theo. Được sinh ra từ một gia đình thường dân, bất chấp số phận nhập học vào học viện quân sự hoàng gia, một trong những học viện danh giá nhất vương quốc. Từ đó anh ta tham gia vào các hoạt động thảo phạt ma vương, đã từng cứu sống cả một quốc gia và tiếp theo đó là giải cứu cả thế giới. Được vinh danh là huyền thoại sống, không ai trong cái đại lục này là không biết đến tên của vị hiền triết đó cả. Có lần mẹ tôi đã từng nói với tôi hồi còn nhỏ rằng nếu tôi muốn thành anh hùng thì chỉ cần có một ngọn lửa khát vọng tự do và cao thượng của một người anh hùng trong tim thì chắc chắn nếu nó trong một con người yếu đuối cỡ nào thì người đó cũng sẽ thành anh hùng. Tôi của ngày đó rất vui sướng và ngày nào cũng chăm chỉ luyện kiếm cho đến khi hai tay của tôi chai sạn. Một đứa trẻ sống trong thời kì một ma vương tiếp theo xuất hiện luôn muốn mang trong mình khát vọng làm anh hùng được mọi người ngưỡng mộ, những câu chuyện về mình được làm chủ đề để cách bậc phụ huynh kể cho con của mình trước khi đi ngủ. Nhưng mà câu truyện đó từ khi nào đã bị lãng quên trong kí ức của một tôi bây giờ. Tôi ngày đó đã từng có ước mơ và khát vọng mãnh liệt thì tôi bây giờ lại là một người không có ước mơ và khát vọng sống. Thật xấu hổ làm sao khi mà khát vọng của tôi bây giờ còn không bằng một đứa trẻ con.
Thật là chẳng ra sao.
Trong khi tôi còn đang quanh quẩn và thất vọng về chính bản thân mình thì tất cả học viên đã ra sân tập từ lúc nào không hay. Có vẻ mọi người đều rất muốn chứng kiến sức mạnh của cậu học viên mới chuyển tới này còn riêng tôi thì đang cố tìm cách để chống chọi với cái rét đầu xuân. Tôi đã mặc trên mình bộ đồ cho tiết thể chất nhưng mặc dù chất liệu của bộ đồng phục này khi dành cho mùa đông sẽ trở nên dày hơn nhưng sau cùng thì bộ đồ đó cũng chỉ bao gồm áo khoác mỏng và quần dài. Tôi không thể phủ nhận rằng bộ đồ này rất tiện cho việc di chuyển nhưng đó thực sự không thích hợp để cho những học viên mặc những bộ đồ như thế này vào cái thời tiết không thể nào lạnh hơn được không. Các người thiết kế cái bộ đồ này có biết là khi tuyết tan còn lạnh hơn tuyết rơi không? Bây giờ hơi lạnh đang dần tràn vào từng ngóc ngách của cơ thể tôi qua những kẽ hở của cái ống tay áo. Hàm răng của tôi đang rung lên cầm cập vì cái lạnh, tôi ngồi xuống co rúm lại như một con sâu róm để bảo vệ thân nhiệt của chính mình. Lúc này có vẻ mọi người đã tập trung đông đủ trên sân trường nên ông Steve, giảng viên của tiết thể chất gọi cả lớp lại làm bài khởi động để ổn định lại các cơ. Nhưng sau những động tác đó, cơ thể tôi lại càng trở nên chết cóng bởi những cơn gió lạnh thổi qua đống mồ hôi trên lưng. Đó quả là phản tác dụng!
Tôi lấy tay lau bớt những giọt mồ hôi ướt đẫm trên lưng và nhảy tại chỗ để cơ thể tôi không bị nhiễm lạnh. Trong khi tôi làm một loạt các động tác kì quặc thì ông giảng viên công bố nội dung buổi học ngày hôm nay. Cả lớp có vẻ rất vui mừng nhưng riêng tôi thì không, tại vì nội dung buổi học lại là một buổi giả chiến. Tôi lại là một người có một sức mạnh bị hạn chế nên tôi không mấy vui vẻ về việc cái thứ sức mạnh khuyết tật của mình bị phô bày một lần nữa. Tôi tránh xa đám đông xem những trận giả chiến và đi lại gần về phía những con người nộm. Dơ bàn tay trái ra, tôi sử dụng phép thuật của mình.
“[Cầu lửa].”
Một loạt những dòng ma lực nóng dần dần được đi qua những mạch ma thuật và tập hợp lại trên bàn tay trái, từ đó một quả cầu lửa bay lơ lửng trên bàn tay của tôi được hình thành. Sức nóng của quả cầu lửa giúp tôi phần nào sưởi ấm cơ thể tôi đôi chút. Tôi nhìn vào cái quả cầu lửa do mình vừa tạo ra. Nhìn sơ qua thì trông nó không khác gì một quả cầu lửa bình thường nhưng nếu nhìn kĩ thì nó lại có một màu đỏ hơn ngọn lửa thông thường. Đó là năng khiếu của tôi, năng khiếu về về độ tinh thông ma pháp. Đó cũng là năng khiếu của vị đại hiền giả trong truyền thuyết. Năng khiếu này cho phép người sử dụng có thể tuỳ chỉnh độ đậm đặc của những ma thuật và những thứ liên quan tới nó như chiêu thức hay các phương tiện chạy bằng ma pháp chẳng hạn.
Ví dụ như một người bình thường chỉ có thể bắn quả cầu lửa theo hướng thẳng còn người mang năng khiếu thì có thể điều chỉnh hưởng đi của nó đi bất kì đâu cũng được hay những chiêu thức bình thường khi nó được thi triển bởi những người mang năng khiếu thì sức mạnh của nó được tăng lên đáng kể. Hầu hết những pháp sư đều sẽ mang trong mình năng khiếu về sức mạnh ma pháp đó là năng khiếu nếu mang trong mình sẽ có sức mạnh được nâng cấp còn hơn cả năng khiếu mà tôi đang có nhưng cái thứ sức mạnh mang tên nắm bắt về độ tinh khiết của ma pháp thì không ai có cả. Vì thế nên cái năng khiếu này rất hiếm đến nỗi ai có năng khiếu ấy sẽ lập tức được phong lên làm bậc hiền giả, vị trí mà mọi pháp sư đều mong ước. Nhưng tại sao khi tôi, một người có cái năng khiếu siêu hiếm này lúc này lại không chễm chệ ngồi trên cái ghế của vị hiền giả? Câu trả lời rất đơn giản ngay sau khi tôi sử dụng chiêu thức.
“[ Đạn lửa].”
Tôi lập tức giật lùi lại đằng sau một khoảng lớn so với vị trí chiêu thức tôi vừa bắn. Lập tức một loạt những quả cầu lửa nhỏ được bắn ra nhưng khoảng cách chiêu thức vừa rồi lại không có một cái nào chạm đến được con người rơm trước mặt, bởi những viên đạn lửa sau khi phóng ra được một khoảng cách cực kì nhỏ thì lập tức nổ tung. Đó cũng là lí do cho việc tại sao tôi lại không phải là một vị hiền giả. Bởi vì cái căn bệnh bẩm sinh hiếm có của tôi không cho tôi làm việc đó. Nó mang tên là bệnh “Hạn chế tầm xa” và đúng như cái tên, căn bệnh này khiến tôi không thể phóng một chiêu thức ma thuật nào đó với một khoảng bình thường mà chỉ có thể sử dụng với một khoảng cách cực kì hạn chế. Vì thế nên toàn bộ ma thuật mà tôi sử dụng đều trở nên vô dụng. Có một lần hồi còn nhỏ, tôi đã cố sử dụng đạn lửa trong sân vườn và kết quả là tôi bị gãy vài cái xương tay với bỏng độ ba làm quà tặng kèm. Vì thế nên kể cả lấy đầu một thanh gỗ làm điểm bắt đầu thì nó cũng sẽ bị nổ tung hoặc bị làm sao đó bởi các ma pháp khác. Đó là lí do vị trí bậc hiền giả hoàn toàn không thích hợp giành cho tôi. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn có thể sử dụng các phép cường hóa lên cơ thể nhưng thế vẫn không đủ để làm một người hỗ trợ ma pháp bởi chính họ cũng cần tầm xa để từ vị trí an toàn có thể cường hóa cho những người ở vị trí nguy hiểm. Chà… Cho đến tận bây giờ thì tôi hoàn toàn không biết vị trí gì phù hợp với tôi nữa.
Tôi thở dài và nhấc cây kiếm gỗ lên từ thùng đựng, vung một vài đường kiếm cơ bản vào con người nộm để trút hết cơn buồn bực của mình đi. Trước khi vào học viện thì họ có cho tôi chọn món vũ khí nào phù hợp để huấn luyện và tôi chọn kiếm thuật. Thôi nào… Mọi người ai cũng thấy kiếm thuật rất ngầu đúng không? Tôi lấy kiếm thuật làm món vũ khí sở trường và ngày ngày tập nó. Vì hồi còn nhỏ tôi vẫn còn mang khát vọng lớn lao là trở thành anh hùng nên tôi đã từng tập nó như điên, nhưng giờ tôi lại không như trước nữa, tôi hoàn toàn bỏ bê việc tập luyện và từ đó tôi trở nên vô dụng. Tôi lại vụt vào người nộm một phát thật mạnh để xả hết nỗi buồn tôi vừa tạo ra. Ngồi vào hàng ghế nằm ở rìa sân tập, nhìn mọi người đánh đấm với nhau bỗng làm tôi thấy ghen tị. Những người đó có thể vùng vẫy với sức mạnh của mình, còn tôi lại ở đây kẹt lại với cái căn bệnh khốn nạn này. Trong lúc này, Steve gọi thêm những người chuẩn bị lên sàn đấu.
“Patrick Holward và Gildeon Devlin chuẩn bị lên sàn đấu!”
