Khi mặt trời chuyển sang hoàng hôn, trong căn phòng làm việc.
“””””“XONGGGG.””””””
Sáu nhân viên đồng loạt hô lên. Ai ai cũng vui mừng vì cuối cùng cũng hoàn thành xong chương truyện để gửi cho biên tập viên và giúp sếp không bận tâm về công việc, thoải mái ăn Tết nguyên đán cùng gia đình. Từng người thu dọn đồ của mình rồi rời khỏi chỗ làm việc.
“Em đi tới quán trước đây, chào anh.”
“Nhớ tới nha anh.”
“Anh đừng có mà đến trễ.”
“Không đến sớm là hết món ngon nha.”
“Hẹn gặp anh tại quán.”
“Đừng có quên nha.”
“Ok, anh biết rồi, mấy đứa đi trước đi.”
Cả sáu người họ chào sếp của mình và đi đến điểm hẹn.
Cậu thanh niên thì hoàn thành nốt công việc còn lại rồi chuẩn bị đi.
“Phù, cuối cùng cũng xong, nộp cho biên tập viên thôi, không nhanh chân kẻo bị bọn họ mắng mất.”
*Click* *Click*
“Xong.”
Cậu ưỡn người, tắt máy của mình rồi đứng lên nhìn bên ngoài qua tấm kính cửa sổ.
“Thời gian trôi nhanh thật đó. Mới đây thôi mà đã 5 năm, để em phải chờ lâu rồi, Ngọc.”
5 năm trước, tại gốc cây đa, có một chàng trai và một thiếu nữ đứng đối diện nhau, chàng trai lên tiếng trước.
“Ngọc, xin lỗi em nhưng em có thể chờ anh được không? Tuy nó sẽ rất lâu nhưng chắc chắn, nhất định anh sẽ trở về bên em, đến lúc đó anh sẽ cho em cái hạnh phúc mà chúng ta mong chờ.”
“Vâng. Em sẽ chờ anh. Yêu anh, Tèo.”
“Anh cũng yêu em.”
Hai người họ trao cho nhau nụ hôn, rồi chàng trai đi xa, biến mất khỏi tầm mắt của thiếu nữ, để lại cô một mình bơ vơ dưới gốc đa.
Dù quay lưng lại với cô nhưng cậu biết rằng cô ấy vẫn đang dõi theo cậu. Nỗi buồn da diết xuất hiện khi hình bóng ấm áp của người cậu yêu trong tâm trí cậu vẫn còn ở đó cùng nụ cười dịu dàng trên môi.
Nhưng cậu ôm chặt cảm xúc đó để tạo động lực cho mình và tự nhủ mình sẽ cố gắng theo đuổi giấc mơ đến cùng và cho đến lúc thành công, cậu sẽ sánh bước cùng cô ấy.
Ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, niềm hi vọng về những ngày tháng xa xăm giúp cậu vững bước trên chuyến hành trình dài.
Vào mười một giờ tại sân bay Nội Bài, người thân của Tèo lần lượt ôm chặt lấy cậu.
“Mạnh giỏi nhé, Tèo. Nhớ ăn uống đủ bữa, đừng có ăn chơi sa đọa.”
“Dạ vâng, con sẽ ghi nhớ, mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Bây giờ con đã là người lớn rồi, bố cũng không thể quản con được nữa, hãy sống sao cho xứng đáng là một thằng đàn ông. Bố rất tự hào về con, Tèo.”
“Cảm ơn Bố, bố nhớ đừng uống rượu nhiều quá và hạn chế giao lưu với các bô lão bằng điếu cày nha, niềm tự hào của bố sẽ không làm bố thất vọng đâu, sẽ có ngày con cho bố thấy đứa con này thành công trên con đường mình chọn.”
“Tốt lắm, con trai của ta.”
Người bố thả Tèo ra, cuối cùng là đứa em gái của Tèo chạy đến ôm cậu, mặt mếu máo.
“Anh hai, nhớ mua quà cho em đó… và cố gắng lên.”
“Ừ, anh biết rồi, em cũng cố gắng trong học tập nha.”
“Hể, em không thích.”
“Haha, đừng có lười.”
Nhìn một lượt các thành viên trong gia đình, trong lòng cậu cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Điều đó làm cho cậu không khỏi nghĩ đến Ngọc. Cậu nhận ra rằng ở vùng đất quê hương yêu dấu này vẫn còn rất nhiều người luôn chờ đợi cậu quay trở lại. Vì thế , cậu quyết tâm phải công thành danh toại để trở về bên gia đình – những người luôn ủng hộ, yêu thương cậu. Bỗng chiếc đồng hồ trên tay cậu rung rung, cắt đứt dòng suy nghĩ như báo hiệu cậu phải lên đường ngay bây giờ. Cậu quay ra nói với người em gái.
“Oi ya, đã đến giờ rồi, nào Quỳnh, bỏ anh ra nào.”
“Em hiểu rồi.”
Quỳnh buông cánh tay đang ôm chặt anh hai mình ra. Tèo xoa đầu Quỳnh.
“Ngoan lắm.”
Cậu quay người về hướng sân bay. Vững bước về phía trước.
“Con đi đây.”
Tèo bước vô trong sân bay, gia đình cậu giờ chỉ nhìn bờ lưng cứng cáp của cậu dần dần biến mất.
Hơn bảy tiếng sau, Tèo cuối cùng cũng đặt chân lên đất nước mặt trời mọc. Hiện giờ cậu đang ở Tokyo, một trong những địa điểm nổi tiếng về manga.
Từ hồi nhỏ Tèo đã được đọc các tác phẩm truyện tranh ở đất nước này và đem lòng yêu nó, cậu luôn muốn có thể vẽ ra một câu truyện hay được xuất bản để gửi gắm những thông điệp cho người đọc và những niềm vui, thích thú cho những đứa trẻ khi đọc truyện như những người đi trước đã từng làm.
Với niềm đam mê mãnh liệt, cậu luôn luyện vẽ từng ngày từ khi tròn sáu tuổi. Mười hai năm nỗ lực, cậu dành dụm tiền tiết kiệm, bắt đầu lên cấp hai là cậu đi làm thêm để có tiền trang trải, nghĩ ra những câu truyện hay và cố gắng học tiếng Nhật. Ngày qua ngày đều rất bận rộn, thực sự nó quá sức với một thằng nhóc như Tèo nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc, cậu cứ đi từng bước một đến vạch xuất phát không ngừng nghỉ.
Và bây giờ, Tèo đang đứng trên vạch xuất phát của cuộc đời này, chặng đường để tới đích đang ở trước cậu. Không còn người thân, người quen ở bên cạnh, xung quanh toàn người xa lạ, vấn đề về ngôn ngữ và những sóng gió, thử thách đang chờ đợi Tèo và những cảm xúc lo lắng, sợ hãi như đang muốn chiếm lấy tâm trí cậu, ngăn cản cậu bước về phía trước.
Nhưng hình ảnh người con gái Tèo yêu và ánh mắt tin tưởng của mọi người trong nhà bỗng hiện lên trong tâm trí cậu giúp cậu vực dậy trước khi bị nhấn chìm bởi cảm xúc tiêu cực. Nhớ lại nụ cười của cô ấy đang chờ cậu trở vệ, quyết tâm của Tèo tăng lên, đôi chân nãy còn run rẩy giờ đây đã đứng vững trên miền đất lạ lẫm này, cậu tiếp tục đi mà không có sự do dự nữa.
Dù đã tích kiệm tiền từ nhỏ, Tèo chỉ đủ tiền thuê một căn hộ nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố, phần tiền còn lại dùng để mua các loại nhu yếu phẩm nhưng vấn đề này rất rắc rối. Hồi còn ở quê, Tèo biết tất cả giá cả của từng cửa hàng nên cậu dễ dàng tính toán chi phí đến mức thấp nhất, còn bây giờ thì cậu không hề biết một cửa hàng nào cũng như giá thị trường. Khả năng cậu tiêu xài hoang phí là rất cao.
Và rồi vấn đề dần được giải quyết, không gì có thể làm khó Tèo. Những ngày đầu tiên ở Nhật, Tèo đi làm bán thời gian ở cửa hàng tiện lợi, về nhà cậu chỉnh sửa lại truyện của mình tham cuộc thi vẽ truyện dành cho người mới, khi nào rảnh cậu vác chiến mã (nói cho oai chứ thật ra là con xe đạp được bố cậu tặng hồi sinh nhật) của mình đi từng cửa tiệm một.
Một thời gian sau, Tèo may mắn nhận được giải khuyến khích và được nhà xuất bản để ý. Tèo vui mừng khi bước thêm được một bước, cậu đồng ý hợp tác với nhà xuất bản rồi xin họ giới thiệu đàn anh đang thiếu người để cậu làm việc cùng, học hỏi kinh nghiệm, học cách phân chia công việc và vài bí quyết khác.
Nửa năm sau, Tèo đã có những điều mình cần biết và tiếp tục sự nghiệp còn đang dở dang, cậu mua máy vẽ cho nhân viên, thuê phòng làm việc. Do bán truyện không thuận lợi mấy, Tèo chỉ thuê được một người, là cô gái ấy kém cậu hai tuổi và vẫn còn học cấp 3 nhưng tài năng của cổ thì miễn bàn nên cậu yên tâm hơn một chút.
Thời gian cứ trôi đi, doanh thu của Tèo tăng lên, cậu đủ tiền thuê thêm nhân sự giúp đỡ mình trong việc vẽ truyện. Mọi thứ diễn ra rất tốt nhưng khi số lượng truyện được bán ra nhiều đồng nghĩa với việc Tèo nhận được rất nhiều lời chỉ trích, làn sóng ấy đánh mạnh vào tinh thần của cậu.
Nhưng Tèo không bỏ cuộc, mỗi khi nhìn bức ảnh cậu và Ngọc cười tươi đứng cạnh nhau, cậu càng có thêm động lực vươn xa. Cậu kiên trì đi về phía trước, lấy lời chỉ trích thành bài học và thuộc lòng nó để không mắc sai lầm lần thứ hai, sắp xếp lại cách giao việc cho từng người giúp công việc hiệu quả hơn, nhiệt tình hỏi ý kiến biên tập viên.
Sau ba năm đi Nhật, Tèo nghỉ vẽ các mẫu truyện ngắn thay vào đó là vẽ một tập truyện dài. Với nỗ lực tích góp trong ba năm, Tèo đã tạo nên một tác phẩm thành công , thu hút được rất nhiều độc giả và đứng top doanh thu dù chưa được chuyển thể thành anime để quảng bá truyện, thành công đến với cậu một cách nhanh chóng. Tèo trở thành một trong những tác giả hàng đầu, dự án anime được thông qua chỉ sau một năm rưỡi xuất bản truyện. Cuối cùng, sau qua bao thăng trầm của cuộc sống, Tèo đã đạt ước mơ.
