- Home
- Kẻ cô đơn và cuộc hành trình tìm kiếm những viên đá phong ấn.
- Bất ngờ sau trận đấu
Hiện giờ tất cả mọi người trong học viện, tính cả giảng viên trong trường đều tập hợp lại quanh sân tập để chứng kiến một trận đấu không thể bỏ lỡ giữa hai con người tài năng của học viện. Gideon Devlin, một cậu học viên mới đến nhưng lại có một sức mạnh lố bịch với hai năng khiếu khác nhau và được mọi người gọi với cái tên vị hiền giả tương lai. Người còn lại là Latenal Andelaide, một học viên danh dự với tài năng về băng ma thuật còn kiếm thuật đã đạt đến mức tuyệt đỉnh. Mặc dù đây là một trận giả chiến nhưng không khí lúc này lại căng thẳng hơn cả những trận đấu tốt nghiệp. Cái bậc ghế mọi ngày không có ai ngồi ngoại trừ tôi lúc này lại bị những học viên khác đặt mông lên để quan sát trận giả chiến. Bởi xung quanh tôi hiện giờ toàn là người nên tôi có cảm giác giống như một quả cam bị vắt khô. Bên cạnh tôi là Samson, lúc này đang kiệt sức vì bị sai chạy hết tốc lực đến phòng y tế. Lúc này bên cạnh sàn đấu, hai đấu thủ đang chuẩn bị cho bản thân mình trước khi bước vào quộc giả chiến. Candelaide, học viên hàng đầu của học viện này đã chuẩn bị cho mình một cây kiếm sắt nhẹ chuyên dùng để đấu tập. Cô ấy đang mặc trong mình bộ đồng phục thể chất như những bạn trong lớp nhưng bằng một cách nào đó cô ấy vẫn thật nổi bật một cách thần khì. Bên kia sàn đấu là Gideon Devlin đang không làm gì mang tính chuẩn bị. Cậu ta chỉ thản nhiên ngồi uống nước từ cái bình cậu ta mang theo. Nhận ra không có gì để chú ý nữa, tôi rời mắt khỏi khu vực khán đài và hướng về cái bàn tương đối lớn màu vàng mới được dọn ra một cách vụng về gần khán đài. Có vẻ nhà cái của cái học viện này mới hóng được chuyện bèn lật đật ra tận đây để kiếm chác mà. Một bên bàn đặt cược cho Andelaide và phần còn lại dành cho Devlin. Số tiền mọi người đặt cược cho Andelaide nhiều đến nỗi cái bàn không có đủ chỗ chứa cho số tiền đặt cược về phía cô ta. Chắc hẳn mọi người trong đây nghĩ rằng một học viên xuất sắc thuộc tầng lớp quý tộc cao quý thì không thể nào thua được một tên học viên dân thường mới nổi cả. Nhưng không hiểu tôi lại có cảm giác rằng nếu mình bắt buộc phải đặt cược phần thắng vào một trong hai người thì tôi sẽ đặt cược về phía Devlin. Cảm giác này bắt nguồn từ cái vụ tai nạn liên quan tới quả cầu lửa mà tôi dính phải hồi còn bé. Thứ sức mạnh ấy khiến tôi ám ảnh và nếu muốn sử dụng thì phải rất cẩn thận hệt như trước đó không lâu. Nhưng cậu ta lại không bị căn bệnh hạn chế tầm xa mà tôi đang mắc phải nên tôi cực kì đánh giá cao sức mạnh của cậu ta. Samson lúc này đã ổn định lại hơi thở của mình nhìn vào tôi và hỏi.
“Này Venos, mày nghĩ ai sẽ dành phần thắng?”
… Tên này định đặc cược đấy à?
“Mày định đặt cược đúng không?”
“Đúng vậy!”- Cậu ta trả lời đầy tự hào.
“Này, tiền tiêu vặt của chúng mình vốn đã vượt trội hơn người khác rồi mà cậu vẫn còn dám cá cược à. Tôi mách cho bố mẹ cậu bây giờ.”- Tôi lấy bố mẹ của Samson, vốn là những bậc phụ huynh nghiêm khắc ra dọa cậu ta.
Ngay lập tức Samson bối rối bào chữa cho bản thân mình.
“T- Thôi nào, tôi chỉ cược chơi thôi mà. Tôi có cá cược nhưng cũng có điểm dừng chứ.”
“…”
Được rồi, tôi sẽ báo lại với bố mẹ cậu sau vậy.
“Thế cậu nghĩ ai sẽ thắng trong trận này?”- Samson nhanh chóng đổi lại chủ đề.
“Theo tôi thì… Tôi nghĩ người thắng sẽ là Devlin nhưng sao vậy?”
Không thèm trả lời câu hỏi của tôi. Cậu ta lập tức đứng dậy và tiến về phía nhà cái. Cậu ta rút ra một đống tiền lớn từ ví của mình và đặt về phía Devlin. Mà khoan, đó là số tiền mà cậu nói dùng để cược chơi đấy hả. Vì số tiền đặt cược của Samson khá lớn nên nhà cái mới may mắn duy trì được vụ cá cược này. Sau khi giật lấy tấm vé xanh từ tay từ tay chủ cược thì cậu ta về chỗ của mình, cánh tay không ngừng ngoe nguẩy tấm vé trước mặt tôi.
“Mày thực sự tin lời phỏng đoán của tao đến thế cơ à?”
“Mày không nhớ à. Hồi nhỏ mỗi khi chạy qua trường đua ngựa, mày đã thử đoán xem con nào sẽ về nhất và không hiểu tại sao lúc nào mày cũng đoán trúng hết.”
Tôi khá bất ngờ khi cậu ấy vẫn còn nhớ những lần thử vận may ngớ ngẩn ấy. Tôi còn nhớ cậu đã thử so đo với tôi và lần nào cậu cũng thua cơ.
“Vậy cái lí do ngớ ngẩn ấy khiến mày đặt cược theo cảm nghĩ của tao hả?”- Tôi cười nhạt với cái lí do ngớ ngẩn của cậu ta.
“Vận may của cậu khi cá cược phải gọi là vô địch luôn đấy.”
Samson vừa nói vừa nhìn về phía hai đấu thủ đang bước lên sàn đấu, tôi cũng hướng ánh mắt theo Samson. Trọng tài của trận đấu lúc này đang tiến lại gần sàn đấu chuẩn bị cho trận giả chiến sắp diễn ra. Đó là giảng viên Steve của lớp tôi. Có vẻ trong lúc đến thăm Holward thì ông ấy nghe ngóng được sự hiện diện của nhà cái trong học viện nên đã đến đây để kiếm chút đỉnh. Bỗng chốc tôi thấy tội nghiệp cho Holward. Dơ tay phải lên cao, Steve hô lớn.
“Hai người vào vị trí!”
Andelaide đang vào thế đứng quen thuộc của mình nhưng cô ấy có vẻ hạ thấp thân người của mình xuống một chút, ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn. Ngược lại thì Devlin cũng vào thế đứng nhưng giống với trận đấu trước của cậu ta, nhìn không có một chút phòng vệ.
Khi xác định hai người đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận giả chiến. Ông ta lập tức hạ cánh tay của mình mình xuống và tuyên bố.
“Trận đấu bắt đầu!”
Lập tức Adelaide tiến đến chỗ Devlin với một loạt những cú đâm làm đòn mở đầu trận đấu. Nhưng không ngoài dự tính của mình, cậu ta dễ dàng tránh né được trong khi hai tay cậu ta đang nhét vào túi quần. Nếu là tôi chắc người tôi thành cái tổ ong luôn rồi.
Nhận ra những đòn đánh vừa rồi chỉ đánh trúng không khí, cô ta giật lùi lại và nói.
“Không tệ nhỉ.”
Rõ ràng Andelaide nhận ra rằng Devlin không những tránh được mà còn không phản công. Không, nói đúng hơn là cậu ta có thể nếu muốn nhưng cậu ta lại không muốn vậy. Đối với một hiệp sĩ thì đó quả là một sự sỉ nhục rõ rệt. Andelaide lại lao đến một lần nữa nhưng lần này cậu ta sử dụng kĩ năng của gia tộc để đánh bại cậu ta.
“[Cường hóa: băng], [Kiếm pháp nhà Andelaide: Sóng].”
Thanh kiếm trên tay cô ấy lúc này chuyển sang màu xanh nhạt. Cô ta thụt tay lại, lấy hơi và đâm với một tốc độ chóng mặt. Nhìn từ xa trông như Devlin đang bị nhấn chìm trong màu xanh từ thanh kiếm của cô ta.
“Ê, cần tao gọi bác sĩ đến nữa không?”
Giữa trân đấu bỗng nhiên Samson gọi tôi.
“Không cần đâu, kiểu gì cậu ta chả né được hết.”
Đúng là như vậy, tôi nhìn kĩ thì không thấy vệt máu nào xuất hiện trên sàn đấu. Nếu nhìn kĩ thì còn thấy Devlin đang mỉm cười.
Đến cuối cùng thì Adelaide cúi xuống kết thúc bằng một nhát chém vào hai chân. Nhưng Devlin nhảy lui về đằng sau kết cục thì không trúng phát nào cả.
Cả khán đài vang dội khi thấy kĩ thuật thượng thừa của Andelaide đồng thời cảm thấy kinh ngạc vì Devlin đã tránh được tất cả. Tôi nhìn quanh khán đài và bắt gặp những khuôn mặt có vẻ rất nghiêm trọng của nhiều học viên. Có vẻ họ là những người đã đặt cược số tiền của mình vào chiến thắng của Andelaide nhưng bây giờ họ có vẻ hối hận về quyết định của mình, kể cả ông giảng viên kiêm trọng tài trận đấu này cũng có vẻ mặt tương tự. Có vẻ Samson cũng nhìn thấy những gì tôi đang thấy nên cả hai quay sang nhau và cười.
Cười chán chê rồi chúng tôi quay sang nhìn khán đài. Lúc này Andelaide có vẻ đã thấm mệt còn Devlin thì không có lấy một giọt mồ hôi. Nhìn thấy bộ dạng của Andellaide lúc này Devlin cảm thấy nên kết thúc trận đấu này.
“Tôi nghĩ cậu cũng đã mệt rồi nên-”
“[Kỉ băng hà]”
Andelaide cắm cây kiếm xuống dưới sàng, ngay lập tức từ điểm tiếp xúc một thảm băng từ từ hiện ra với những chiếc chông sắc nhọn làm quà tặng kèm. Trong phút chốc cô ta đã biến sân tập thành sân chơi của mình. Lấy đôi giày của mình thay cho đôi giày trượt, cô ấy lướt đi nhẹ nhàng trên băng tiến đến vị trí Devlin. Vừa đi cô ta vừa cầm thanh kiếm vuốt nhẹ xuống dưới đất làm một dãy băng dài đầy gai nhọn trồi lên tiến đến chỗ Devlin. Nhưng Devlin vẫn dễ dàng né được dãy băng trồi lên hướng về phía cậu ta bằng cách nhảy về bên trái đồng thời đọc thầm một ma thuật lửa xuống dưới chân để tiếp đất an toàn, đồng thời phá hỏng sân chơi của Andelaide.
“Ê, cần tao gọi bác sĩ đến không?”
Thấy tình hình hiện tại không giống một trận giả chiến nữa, Samson lo lắng hỏi tôi.
“Không cần gọi bác sĩ nữa đâu, gọi mục sư đến luôn đi.”
“Hả?!”
Tôi cũng có một cảm giác không ổn tương tự. Nhìn thế này thì có khác gì hai thí sinh đang cố gi*t chết lẫn nhau đâu. Trận đâu này đang đi hơi xa rồi! Nhưng cho dù có nghĩ như vậy nhưng tôi vẫn không thể rời mắt ra khỏi trận đấu này bởi nó quá đẹp mắt.
Cô ta dơ tay ra, cố gắng ngắm chuẩn vị trí của Devlin và rồi cô ta nói.
“[Băng đạn].”
Lập tức hàng loạt những cột băng được vút nhọn đồng loạt lao vào Devlin với tốc độ âm thanh. Đồng thời cô ấy còn niệm thêm một phép khác.
“[Bão tuyết].”
Cô ta tập hợp ma thuật gió với ma thuật băng lại vào nhau và đẩy về phía trước. Lập tức nó biến thành một cái vòi rồng ánh lên màu xanh nhạt. Nó không ngừng to lên và tiến tới chỗ Devlin hiện giờ đang chống trả những cột băng nhọn hoắt bằng những quả cầu lửa. Và như thế, cậu ta đã bị cái vòi rồng đó nhấn chìm.
Mọi người bắt đầu hoảng hốt vì có thể sẽ xảy ra án mạng trong tiết thể chất ngày hôm nay. Nhưng cũng không thể bỏ qua một sự thật rằng nhiều người cũng đã thở phào trong lòng bởi họ cho rằng Candelaide đã thắng trận này.
Nhưng hình như tôi thấy có vẻ cậu ta chưa thực sự chết.
“[Vòi rồng lửa].”
Lập tức [Bão tuyết] của Andelaide lập tức biến mất, mà thay vào đó là một vòng xoáy lửa khổng lồ đang được cậu ta nâng lên bằng một tay. Nhìn vào kích cỡ khủng lồ của cái vòi rồng nay chứng tỏ rằng năng khiếu về lượng ma pháp của cậu ta là không phải nói ngoa.
“Cậu khá lắm đấy.”
Vừa duy trì cái thứ được gọi là vòi rồng lửa kia, cậu ta mở miệng ra khen tài năng của Andelaide.
Andelaide sững sờ trước cảnh tượng xảy ra trước mắt nhưng nó không diễn ra được lâu, cậu ta lao thẳng tới chỗ Devlin cùng với một nhát chém nhắm vào vai trái của cậu ta.
Nhưng…
“Dừng lại đi, cậu thua rồi.”
Không biết mọi chuyện vừa rồi xảy ra như thế nào, vòi rồng cũng tắt ngúm để lại cảnh tượng một Andelaide sững sờ không cử động với tay cầm kiếm còn đang dơ lên trời và Devlin cũng dừng lại nhưng với cánh tay đang cầm một quả cầu lửa chuẩn bị dí vào bụng của Andelaide.
Cả khán đài sững sờ không có một tiếng động gì được cất lên. Cho đến khi Candelaide bỏ vũ khí xuống và nói.
“Tôi thua rồi.”
“Người thắng là Gideon Devlin!”
Lập tức cả khán đài trở nên bùng nổ, vô số lời khen có cánh được trao tới hai bọn họ. Nhưng trong số đó tôi có thể nghe thấy tiếng khóc của những kẻ thua cược.
“Chào mừng cậu đến với Học viện quân đội hoàng gia, vương quốc chúng tôi rất cần tài năng của cậu. Liệu cậu có sẵn sàng giúp thế giới này chống lại quỷ vương không?”
Vừa mới thua nhưng cô ta lại không hề giận mà ngược lại còn hài lòng vì thế giới này vừa có một tia hi vọng mới. Nói rồi cô ta chìa tay ra tỏ ý muốn làm hoà.
Hài lòng với kết quả hiện tại, tôi cùng với Samson đứng dậy chuẩn bị xuống chỗ nhà cái nhận tiền cá cược. Samson còn không ngừng đập tay lia lịa vào lưng của tôi vừa nhai đi nhai lại.
“Thấy chưa, tin cậu kiểu gì chả thắng mà.”
“Rồi rồi, im đi bố trẻ.”
Thế nhưng trong lúc tôi đi xuống lại có một sự việc không ai lường trước được.
“Tôi đồng ý!”
Cậu trai tên Devlin đồng ý với lời mời gọi từ Andelaide. Lập tức cậu ta tiến đến để nhận lấy cái bắt tay từ Andelaide. Thế nhưng cậu ta vấp phải một lớp băng còn chưa tan hết từ trận đấu vừa rồi, lập tức cậu ta mất thăng bẳng loạng choạng ngã về phía Andelaide.
“Á!”
“ối”
*Rầm
Một tiếng động lớn vang vọng khắp đấu trường. Nhưng mọi người không bận tâm đến cú ngã vừa rồi mà là sự việc sau đó.
“Xin lỗi không biết cậu có sao… Không…”
Tôi cũng nhìn về phía hai người họ và tôi không thể nào tin vào mắt mình. Giữa khán đài là cảnh tượng Devlin đang dùng cánh tay của mình bóp vào ngực của Andelaide. Cậu ta bị khuyết tật về xúc giác hay sao mà bàn tay vẫn cứ bóp mãi và tên này không nhận ra hay sao vậy. Devlin cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó bất thường nên nhìn theo hướng cánh tay cậu ta đã tưởng rằng mình đang chống xuống sàn và nhận ra việc xấu hổ mà mình đang làm.
Mặt của Andelaide lập tức đỏ lựng như cà chua.
Cả khán đài một lần nữa lại rơi vào im lặng.
Tôi bất giác kêu lên sau khi chứng kiến những gì xảy ra trước mắt tôi.
“Hể?”
Còn Samson thì vuốt phần sống mũi thở dài.
“Giời ạ.”
Và thế là thôi và cả khán đài kêu lên một lần nữa.
“HẢ?!”
Tiếng kêu ngân dài như thể không có chuyện kết thúc.
Và sau vụ đó, Devlin trở về lớp của mình với một vết hằn hình bàn tay trên mặt.
