“Hắt xì.”
“Hmmm… 38,2 độ, anh chỉ bị sốt nhẹ thôi, hên cho anh nhá Tèo.” Quỳnh nói khi nhìn cái nhiệt kế.
“Ừm.”
Tệ thật chứ, đã uống say rồi còn bị sốt nữa.
Đau đầu quá đi~, nhờ việc tống quá nhiều chất cồn vô người cộng thêm bị xốt làm đầu tôi quay mòng mòng từ lúc dậy tới giờ, và tôi đang không thể nào nhìn rõ được cái gì cả.
Đã thế tôi còn cảm nhận rõ cơn ớn lạnh chạy dọc trong người nữa.
“Mà không ngờ anh lại dám ngủ ngoài đường vào buổi đêm mà không mặc thêm chiếc áo khoác đó Tèo” Quỳnh nói với vẻ ngỡ ngàng khi tôi đang cảm thấy khó chịu trong người.
“Ừm.”
“Em bất ngờ lắm đấy, tự nhiên tới trưa anh mới về nhà, đã thế không mặc thêm lớp áo gì ngoài cái áo thun và quần jean, rồi đi lảo đảo, mặt thì đỏ, mắt lờ đờ.”
“Ừm, xin lỗi vì làm em lo lắng nhé.”
“Không sao, anh em mình là người nhà nên đó là hiển nhiên thôi, mà buổi khuya hôm qua anh đi đâu vậy?”
“Không nói.”
“Vậy là anh đi ngắm trăng ở gốc đa đó à.”
Sao Quỳnh đoán trúng phóc như đã biết trước vậy? Với lại sao con bé biết mà còn hỏi nữa?
Tôi quay qua hỏi Quỳnh.
“Sao em biết?”
“Thì anh dễ đoán quá mà, đêm qua là trăng tròn và kiểu gì cũng chỉ có cây đa kia là nơi anh sẽ đến thôi.”
“Vậy à… anh đang mệt nên anh sẽ ngủ đây, ra ngoài đi Quỳnh, kẻo bị lây bệnh giờ.”
Nói xong, tôi chui rúc trong chăn.
Lạnh quá~~~.
“Oke, à mẹ sắp mang thuốc về rồi đấy.”
“Ừm, tí anh uống.”
***
“…phiu…phiu…”
Ô, hơi thở và khuôn mặt anh Tèo đã dịu đi rồi.
Chỉ mới có ba phút mà anh Tèo đã chìm vào giấc ngủ… mà phải vậy thôi.
Ảnh phải ngồi nhậu với các bác tới tận khuya và bị sốt vì nằm ngủ bên ngoài, hòa mình với tiết trời lạnh giá mà.
Dù sao thì, giờ tôi không có hứng thú làm gì khác mấy nên chắc nhìn anh Tèo ngủ tí vậy.
Một hồi ngắm nhìn khuôn mặt ngủ ngon của anh Tèo, tôi vô thức đưa tay lên đầu ảnh và vô thức nói.
“Nè anh Tèo, tình yêu là gì vậy? Làm thế nào mới có được mối tình sâu đậm như anh?”
Vừa vuốt ve mái tóc của anh Tèo, tôi vừa nghĩ về khuôn mặt ảnh lúc vừa mới về.
Ảnh lúc đó cứ như người mất hồn.
Khuôn mặt ảnh thể hiện rõ sự thờ ơ, ánh sáng trong đôi mắt của ảnh đã bị bóng tối lấn át và hào quang thường thấy ở anh Tèo đã biến mất. Đặc biệt là đôi mắt của anh Tèo, hai đôi mắt ấy đỏ hoe và sưng vù lên, rõ rằng tối qua ảnh đã khóc rất nhiều.
Trăm phần trăm nguyên nhân là chị Ngọc thay vì chọn anh Tèo thì kề bên người khác.
Lúc đầu tôi đã nghĩ ảnh có một cuộc tình trọn vẹn như mấy câu truyện romcom tôi đọc trên mạng nhưng đâu ngờ lại có pha plot twist đầy táo bạo như vậy.
Người yêu của mình lại đi cưới người khác và có con, chỉ mới nghe thôi đã đủ hiểu nó là một lưỡi dao vô hình đâm sâu vào trong trái tim của người bị phản bội, huống chi là người trong cuộc.
Chưa kể cả hai người đã bên cạnh nhau suốt mười ba năm.
Một cái kết buồn tồi tệ nhất, sẽ không có gì mới lạ nếu diễn biến cuối cùng của câu truyện tình thanh xuân của anh Tèo là ảnh tự vẫn vào đêm qua.
Nhưng thật may mắn, anh Tèo chỉ ngồi khóc một mình.
“…N…gọc…” Anh Tèo đột nhiên nói mớ.
Rồi có giọt lệ đọng trên khóe mắt ảnh.
Tôi đưa tay gạt đi.
“Thật tội nghiệp.”
Tôi không thể cảm thông cho anh Tèo được nên chỉ có thể nói vậy.
Tôi không biết cảm giác yêu người khác giới là như thế nào, tôi không biết nỗi đau thực sự của tình yêu. Bây giờ anh Tèo cảm thấy như thế nào? Tôi không biết.
Vì thế, tôi không thể dửng dưng an ủi anh Tèo được, điều tốt nhất tôi có thể làm chính là để ảnh một mình.
Nhưng nếu được, tôi sẽ giúp anh Tèo phấn khởi lên dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, còn lại thì phụ thuộc vào ảnh.
“…Ư…ưm…”
Ôi chết, anh Tèo có vẻ đang thấy khó chịu, có lẽ tôi nên dừng.
Ngừng vuốt ve mái tóc anh hai mình, tôi đứng dậy rồi bước ra khỏi phòng.
“Tèo sao rồi Quỳnh.” thấy tôi đã đến phòng khách, bố tôi hỏi khi ngồi uống chè.
“Ảnh ngủ rồi ạ.”
“Ừm.” Ông ấy từ từ đưa ly nước chè lên miệng như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
“Ủa, mẹ đi mua thuốc chưa về à bố?” Tôi nhìn hướng cửa.
“Con nhắc mới nhớ, sao đến giờ…”
“Tèo sao rồi Quỳnh?” Mẹ tôi đột ngột xuất hiện trước cửa, ngắt lời bố tôi.
“Mới nhắc đến luôn.” Tôi khẽ lẩm bẩm.
“Anh Tèo đang ngủ ạ.”
“Vậy à, mẹ đi nấu cháo cho Tèo đây.” Bà mỉm cười.
Nhưng tôi biết mẹ mình đang giấu cảm xúc thật trong lòng, không nhắc đến vấn đề này vậy.
“Con sẽ phụ mẹ.”
“Ừm, cảm ơn con.”
Hai chúng tôi cùng nhau bước vô bếp.
Và rồi bố tôi đột nhiên đứng bật dậy.
“Bố quyết định rồi, bố sẽ đi thông não thằng Tèo.”
““Hả?””
